Join MultiplyOpen a Free ShopSign InHelp
MultiplyLogo
SEARCH

vo dac danh

Blog EntryMar 3, '10 3:14 AM
for everyone
TRĂNG NGHẸN là bài thơ của Hoài Tường Phong vừa đoạt giải Nhất cuộc thi thơ đồng bằng sông Cửu Long do các Hội Văn học - Nghệ thuật trong khu vực nầy liên kết tổ chức, tỉnh Cần Thơ đăng cai. Nhưng một sự cố lạ lùng chưa từng có đã xảy ra: Nhà thơ Phạm Sĩ Sáu, trưởng Ban Giám khảo cho hay, một số cơ quan "có thẩm quyền" ở thành phố Cần Thơ (thực chất là không có thẩm quyền) đã yêu cầu Ban Giám khảo chọn lại bài khác để trao giải Nhất, vì bài nầy u ám quá. "Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng chớ không thể nào nghẹn được". Ban Giám khảo đã quyết định không chấm lại, cuối cùng họ quay sang tác giả. Nhà thơ Hoài Tường Phong cho biết, mấy ngày nay chủ tịch Hội Văn nghệ Cần Thơ yêu cầu ông làm đơn từ chối giải thưởng với lý do "tôi không có gởi dự thi". Ông khẳn định rằng "tôi đã gởi dự thi", sau đó vị chủ tịch Hội Văn nghệ lại yêu cầu ông làm đơn xin từ chối giải thưởng với lý do "Thơ tôi có nhiều câu chữ không phù hợp với tiêu chí cuộc thi". Ông Phong nói "Đó là việc thẩm định của Ban Giám khảo".
Xin miễn bình luận về sự kiện nầy. Mời các bạn đọc bài thơ TRĂNG NGHẸN đã được công bố giải Nhất vừa qua.

Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,

Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.

Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,

Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.

TIN MỚI NHẬN:

Anh Danh ! Chiều ngày 3-03-8010, Ban thường vụ Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật thành phố Cần Thơ đã họp và chính thức quyết định loại bỏ giải Nhất của bài thơ Trăng Nghẹn của Hoài Tường Phong. Rõ ràng đây là một sự lạm quyền hay lộng quyền thô bạo chưa từng có của một Hội văn nghệ địa phương vì đây là một giải thơ của khu vực ĐBSCL. Thật không còn gì để nói. Vì không có máy tính và không biết gởi mail nên anh Hoài Tường Phong nhờ tôi mail cho anh để biết.

Mến chào anh.

Phương Đông


83 CommentsChronological   Reverse   Threaded
Comment deleted at the request of the author.
gioheomay wrote on Mar 3, '10
hơ hơ ...lại một tin ngạc nhiên !!!!
Comment deleted at the request of the author.
Comment deleted at the request of the author.
Comment deleted at the request of the author.
gioheomay wrote on Mar 3, '10
Ta cũng nghen khi đọc bài ...trăng nghẹn .
Cám ơn bác VĐD đã post bài thơ ...
babanh wrote on Mar 3, '10
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

Tui cũng khoái hai câu này quá chừng.
mocbinh wrote on Mar 3, '10
Aha, có những kẻ nghẹn trăng...
quangdong wrote on Mar 3, '10
Bây giờ mà vẫn thế.Chính trị can thiệp vào Văn học!
quangdong wrote on Mar 3, '10, edited on Mar 3, '10
Chắc là vì các câu như thế này:

Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi :
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

anhbasg wrote on Mar 3, '10
Bài thơ "Trăng nghẹn" đọc đã muốn nghẹn rồi, nhưng cái chuyện phía trên còn nghẹn hơn.
hienminh wrote on Mar 3, '10
hơ hơ ...lại một tin ngạc nhiên !!!!
hờ hờ ... lại có lắm kẻ ưu phiền
ketnoiyeuthuong wrote on Mar 3, '10
Sự thật mất lòng
Lòng vòng được duyệt.
ketnoiyeuthuong wrote on Mar 3, '10
Phát động noi gương đạo đức HCM ngoại trừ 1 điều không được noi gương là nói thẳng, nói thật mới là dân ngoan.
phamquoc wrote on Mar 3, '10
Miền Tây mình dân thì chơn chất mà hình như lãnh đạo thì... ít chơn chất hơn hả anh Danh?!
caulongbachai wrote on Mar 3, '10
Ha ha ha, hay mình copy về đăng lại nhe bạn...
ngdinhnguyen wrote on Mar 3, '10
Vui nhỉ! Xin anh nhé
Comment deleted at the request of the thread owner.
Comment deleted at the request of the thread owner.
caulongbachai wrote on Mar 4, '10
Đau lòng chuyện quê nhà, buộc lòng phải nói ra
Sự thật còn hơn thế
Bạn nào đọc dùm câu cuối đi!
Quê tui nên tui hổng nở làm cho nó buồn thêm nữa....
huongmui wrote on Mar 4, '10
có thể khởi kiện, không phải vì giải thưởng mà vì công lý
ptk8406 wrote on Mar 4, '10
Hu hu hu, quê hương tôi là thế đó
Muốn "Tự do (?)" mà chẳng được nói lên lời
"Hạnh phúc đâu"...với cuộc đời nghèo khổ
Xin đừng "chính trị hoá" tai họa sẽ đổ xuống đầu tôi!
vanvinh wrote on Mar 4, '10
Tôi nghỉ nhà thơ chắc chắn có giải trong lòng mọi người và đó là thứ quí giá nhất với anh.
vtm007 wrote on Mar 4, '10
Cho phep toi chep sang FB nhe. Thanks.
haihoang60 wrote on Mar 4, '10
Nghẹn !!!
nuoc wrote on Mar 4, '10
Hay quá bác Danh ơi, cháu thích đoạn này nhất"
"Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi."
Sao nông dân quê mình "bùi ngùi", xót xa quá!

arizonacowboy wrote on Mar 4, '10
Tây Đô có nhà thơ Hoài Tường Phong hay quá .

Bác Danh cho AC rinh về phổ biến cho đồng bào tại Mỹ đọc, để cho tan nát con tim lun .
nguoichanthat wrote on Mar 4, '10, edited on Mar 5, '10
Hay!!!!!
tangbasen wrote on Mar 5, '10
Hic, thật là potay.com, không còn biết phải dùng lời lẽ nào để bình luận!!!
dongngandoduc wrote on Mar 5, '10, edited on Mar 6, '10
THƯ GỬI TẶNG HOÀI TƯỜNG PHONG

Hu hu hu...
Cái Ban thường vụ ... hu hu
Cớ sao lại biến thành cu chăn bò
Sông kia đâu có sóng to
Mà sao lại bị đắm đò Phong ơi
Mai này nước chảy dòng xuôi
Ngàn năm còn mãi tiếng cười trăng lu
5/3/2010
dongngan
Comment deleted at the request of the author.
tanman89 wrote on Mar 5, '10
nham nhi' qua'
tanman89 wrote on Mar 5, '10
lãnh đạo ji` làm ăn cùi bắp, nghe qua là thấy bực mình... bài thơ này hay... chú phong ơi! không cần nhận giải cùi bắp đó đâu, miễn chú nhận giải đọc giả là thành công rồi
haiausoaicanh wrote on Mar 5, '10
Bài thơ hay quá! tôi cũng là một người con của ĐBSCL, đọc xong bài thơ tôi không khỏi ngậm ngùi. Đúng với cảm giác của tôi quá, một cô sinh viên nghèo, sau những lần về quê lại thấy một sự đổi khác, lòng tôi không hết ngậm ngùi. Nhưng cũng chỉ biết mang nỗi buồn ấy theo lên Sài Gòn hoa lệ, để lại đằng sau bao suy tư bao trăn trở. Cảm ơn anh Phong, giải nhất sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa khi bài thơ của anh hay đúng hơn tấm lòng anh đã có sự đồng điệu của bạn đọc rồi. Mong anh luôn hạnh phúc và vẫn tin vào công lý vào tình yêu để cống hiến cho đời những vần thơ hay nhé!
nguyenhongcuc wrote on Mar 5, '10
trăng mà còn nghẹn, thì giải thưởng nghẹn là phải ai ơi !
Comment deleted at the request of the thread owner.
honguyenduc wrote on Mar 6, '10
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.--> câu này hay
caulongbachai wrote on Mar 6, '10
THƯ TẶNGHOÀNG TƯỜNG PHONG

Hu hu hu...
Cái Ban thường vụ ... hu hu
Cớ sao lại biến thành cu chăn bò
Sông kia đâu có sóng to
Mà sao lại bị đắm đò Phong ơi
Mai này nước chảy dòng xuôi
Ngàn năm còn mãi tiếng cười trăng lu
5/3/2010
dongngan
Anh phải vẽ cái bằng để minh quạ chớ! hớ hớ
colac wrote on Mar 6, '10
cái ban thường vụ ...hu hu
bởi vì muốn giữ cái mu trên đầu
cuongpham1 wrote on Mar 6, '10
Cám ơn tác giả thật nhiều đã sáng tác cho đời một bài thơ xuất sắc. Tôi là đàn ông mà đã bật khóc ngon lành khi đọc hai câu thơ cuối. mến chúc tác giã luôn khỏe mạnh và may mắn để sáng tác nhiều thơ hay.
dongngandoduc wrote on Mar 6, '10, edited on Mar 6, '10
Như một trò hề nhưng lại làm cho Hoài tường Phong nổi tiếng.Thêm được bao nhiêu người biết bài thơ này. Ban giám khảo thơ đồng bằng sông Cửu Long đúng là đã chọn được mặt để gửi vàng.
Hì hì, trăng thì phải sáng vằng vặc kia chứ. Nhưng Ai mà biết được chỗ sáng nhất có khi lại tối nhất, thưa các bạn cái quyết định tước bỏ giải kia chính là đám mây đen che trăng đó, tưởng sáng lại hóa tối om.
Lại nhớ hồi " Cánh đồng bất tận" bị hành, cũng là trò đùa dai của mấy dám mây tối mù..
Những đám mây đen khi ở trên cao nhiều khi cũng, nó che ánh sáng bừa bãi, nó tưởng nó có quyền ấy. Văn học nghệ thuật làm nên Văn hiến của một quốc gia chứ không phải là mấy cái quyết định thô bạo lạm quyền. Người đọc hiểu giá trị bài thơ chứ không phải người ra quyết định. Rồi thì họ phải tự biết xấu hổ khi, thời gian sẽ làm được điều ấy, chỉ sợ khi hiểu ra thì họ đã về vườn.
diesebemol wrote on Mar 6, '10
GIẢI NHẤT!
tudo123 wrote on Mar 6, '10
Xã hội là sự thống nhất 02 mặt đối lập: mặt tiêu cực và mặt tích cực! Hầu hết các vị lãnh đạo hiện nay đều có bằng đại học có thể là chính qui hoặc tại chức đều thuộc như cháo triết học Mac-Lenin về các cập phạm trù triết học và các qui luật. Có lẽ chế độ này đã quen cái thói lừa bịp chỉ lòe cho thiên hạ biết mặt tốt rất cỏn con để che dấu những tệ hại mà xã hội phỉ báng! Mặt nào đó, chế độ hiện nay còn tệ hơn chế độ thực dân pháp trước đây. Sỡ dĩ có nhận định này là ở chế độ thực dân Pháp, nền văn học hiện thực phê phán phát triển rất mạnh. Nếu như người Pháp thời ấy biết tiếp thu những mặt trái xã hội để điều chỉnh phương thức quản lý thì làm sao có được chế độ lừa bịp hiện nay. Chế độ cộng sản giả hiệu sẽ bị hủy hoại bởi chính những tên lưu manh đột lốt cộng sản!
Comment deleted at the request of the thread owner.
harryfeng wrote on Mar 7, '10
Hay la minh cung nhau lap mot giai thuong de vinh danh nha tho di?
huynhtahnhnam wrote on Mar 7, '10
Bài thơ làm người đọc thấy thêm yêu dân yêu nước. Còn việc làm của những kẻ "có thẩm quyền" kia chỉ làm cho dân thêm... nghẹn.
poweroflaw wrote on Mar 7, '10
"Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng chớ không thể nào nghẹn được". ???!!!!

Mây mù che thì có sáng được ko?
thucte2008 wrote on Mar 7, '10
y kien cua anh chi hay lam , toi xa que huong da lau , ma lai la dan Mien Trung , vay ma toi nghen ngao khi doc bai tho cua Anh Hoai Tuong Phong , cang nghen ngao hon khi biet duoc hanh dong tho lo cua BTC , toi nghi neu HTP duoc Giai cung khog can nhan , boi vi cai Giai do khong co gia tri khi nhung nguoi lap ra giai thuong do lai co nhung tu tuong au tri nhu vay , va mai mai khong tien bo khi so set mot thuc te dang hien huu tren que huong minh
Comment deleted at the request of the thread owner.
goatkinghoang wrote on Mar 7, '10
không chỉ trăng nghẹn mà cả nhà thơ lẫn người yêu thơ cùng nghẹn với "các bác, các chú" không biết đánh vần tên mình đã thạo chưa mà lại được giao việc quản lý văn hoá văn nghệ. Mà hình như mấy bác ấy cũng đâu có việc gì liên quan tới văn nghệ hè? Cái này là Cần Thơ tính học tập Cà Mau với "Cánh đồng bất tận" đây chắc? Xin tặng tác giả Hoài Tường Phong mấy câu...vè:
"Thơ đem mà đọc tai trâu
Thì sao cho khỏi ôm sầu thơ ơi!"
nguoidacbiet wrote on Mar 7, '10
Lỗi tại tác giả không chịu miêu tả thêm "trăng thì tròn, sáng và đẹp". Ai mà nói "trăng nghẹn" khó hiểu quá?!?!?!
huynhtahnhnam wrote on Mar 7, '10
Thanh thản đi Phong ơi. Ghế nó nhất thời, thơ ta vạn đại.
conglysuthat wrote on Mar 8, '10
Xin phép anh Danh cho em post lại bài này trong blog của em. Cám ơn anh trước.
9845121 wrote on Mar 8, '10
Hic hic, bài thơ hay quá! Thật quá! Dân miền Tây đọc lên .... nghẹn thật! Biết vậy, mà sao mình vẫn đễ rung động.....
tublao wrote on Mar 8, '10
Tặng anh HTP
Tại em đó, ai biểu chồng con sớm
Ai biểu cười bẽn lẽn ngó bàn chân
Ai biểu nách con ngang nhà mua chịu rượu
Để anh buồn anh viết... cực trần thân !

Gửi lời thăm anh Danh. Tui đọc của anh nhiều rồi, hâm mộ lắm đó. Ấn tượng từ cái bút ký uống rượu ở tận cùng mũi CàMau, có ông Tư, ông Năm gì đi MÓT rượu miết đó. Sau này có mấy bài đi chơi với ông Sơn Nam, Rồi trên Văn Nghệ nữa. Chúc anh mạnh khoẻ, viết hay.

khamphuc wrote on Mar 8, '10
Thoi buoi nay ma nhung cai dau day dat set do con lanh dao VN ?
Comment deleted at the request of the thread owner.
Comment deleted at the request of the thread owner.
ketnoiyeuthuong wrote on Mar 9, '10
Mời bà con ghé đọc thơ đau đời tại trang thơ của website Vườn nhân ái có bài Trăng nghẹn
http://vuonnhanai.org/?page=poem&id=1
longnhatrang wrote on Mar 10, '10
Chắc các bác thường vụ này bận lo việc nước quá nên không có thời gian đi massage ấy mà, nếu không chắc cũng biết Cần Thơ nổi tiếng như thế nào! thay vì tìm cách tước giải một bài thơ, hãy nghĩ cách cứu những thân phận "trăng nghẹn" đó đi
cugialontuoi wrote on Mar 10, '10
tởm lợm quá đi mấy anh quan chức làm dăng nghệ.
bungdinhlung wrote on Mar 11, '10
Thật là quá bất công.....tuy lời thơ ko bóng bẩy, đẹp đẽ, .....tha thước như....tùng,cúc, trúc, mai....nhưng đó là những hình ảnh chân thật nhất.....phản ánh hiện thực xã hội.....ở ĐBSCL hiện giờ......hình ảnh ko bóng bẩy văn hoa nhưng lại tạo nên lời thơ êm ái và dịu dàng....đó mới chính là cốt lõi của nghệ thuật? Sao cứ đua đòi theo xã hội hiện đại mà quên đi những góc khốn khó của 1 vùng quê nghèo....có trăng quên đèn".....Trăng đẹp đó.....lông lẫy đó,... trong sáng đó.....nhưng trong lòng nhà thơ đang nghẹn ngào vì thương quê mình sao quá nghèo khó....thì ánh trăng đó....sao có thể long lanh trong sáng....như Nguyễn Du từng nói "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"....vậy đó không là nghệ thuật à....vậy cụm từ "đại thi hào" dành cho ông với ý nghĩa gì? .....
bungdinhlung wrote on Mar 11, '10
"Tác gIả đừng buồn.....đàn gãy tai trâu..thì trâu ko hiểu...đừng buồn mà khổ cho mình...thơ hay hay ko là do người đọc cảm nhận.....trâu chỉ biết ăn cỏ thôi....không cảm nhận được gì đâu
trungthuc wrote on Mar 12, '10
Chính quyền của nhân dân ??? Họ hành xử rất giống bản chất của một Nguỵ quyền Việt gian.
Khốn nạn thật! Đây là hành đông phỉ báng sự thật, phỉ báng chân lý !!!!
taivnguyen2000 wrote on Mar 15, '10
móa ...
tuongso wrote on Mar 15, '10
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.
Tôi hình dung ra 70 chục người con gái quê đứng sếp hàng không một mảnh áo che thân, cho tụi Đại Hàn chọn về làm vợ để được một chút phù hoa .
Trăng Nghẹn đã đi vào lòng người ,chắc chỉ khi nào không còn chế độ csản trên quê hương Vnam thì lúc đó Trăng mới hết Nghẹn .
huygiaphuong wrote on Mar 16, '10
Đọc trăng nghẹn mà nghẹn cả cảm xúc,ngẫm sự đời càng nghẹn hơn...hic,.hic..
buitruc wrote on Mar 18, '10
Thấy giống vụ Cánh đồng bất tận của cô Tư
pnxam wrote on Mar 20, '10
Qua vụ này, lần sau nếu có thì chúng ta sẽ gọi là "Ban tổ khảo" cho gọn. Không nên bày đặt Ban tổ chức và Ban giám khảo làm gì cho mất công. :D
owoanh wrote on Mar 20, '10
Mấy lãnh đạo Hội Văn Nghệ Cần Thơ bắt chước Hội Nhà Văn Xô Viết (Liên Xô cũ) năm 1958 khi bắt ép nhà văn Boris Pasternak từ chối nhận giải Nobel về văn học 1958 cho tác phẩm "Bác Sĩ Zhivago" của ông. Chắc "bổn cũ soạn lại" !!!
hoanglamvan wrote on Mar 29, '10
Thi sĩ Hoài Tường Phong thân mến.
Tôi xin phép chuyển bài thơ Trăng Nghẹn của thi sĩ đến các vị Hội Trưởng Văn Nghệ Tự Do, Hội Trưởng Hội Thơ Tài tử và Hội Trưởng Văn Bút Việt Nam vùng Đông Nam Hoa Kỳ. Và từ nơi quí vị đó, Trăng Nghẹn sẽ được Postcác diễn đàn
của các Hội trên. Thân kính. Hoàng Lam Vân. Orlando, Florida. USA.
truthwillconquer wrote on Apr 2, '10
Mến chào chị Tần! Chị khỏe không? CV của chị thế nào? Lâu quá chị em không gặp, nay thấy ảnh chị trên forum em vui lắm. Chị cười đẹp lắm. Chị biết em là ai chưa (hihii)?. Em là người đầu tiên đọc bài báo về đề án 112 của chị mấy năm về trước. Chị gửi mail cho em nhé: dragon_76vn.@yahoo.com.vn (người công tác chung với Chị trong thời gian rất ngắn đây!)
leminhs wrote on Apr 11, '10, edited on Apr 11, '10
Tôi đã chép bài thơ này về blog của mình. Cám ơn anh Danh.
Comment deleted at the request of the author.
conglycantho wrote on Apr 13, '10
tin moi nhan .
hom nay(14/4/2010) hoi VH phat giai thuong ve cuoc thi. nhung khong co giai nhat . Tac gia hien dang o nha " uong cafe". hic hic. o nha phu Vo ban bun con vui hon ....
ketnoiyeuthuong wrote on Apr 13, '10
Pác Phong ơi, cứ Từ Bi Hỷ Xả cho lòng thanh thản. Chấp người thấp hơn mình thì mình cũng thấp như họ.Người cầm bút đích thực không nhất thiết vinh danh bằng giải thưởng mà bằng thời gian sống của chính tác phẩm
nguyenhongcuc wrote on Apr 13, '10
thế là giải thưởng bị ... nghẹn rồi !!! bất chấp !!!!

Trăng ...nghẹn ơi !
phale57 wrote on Apr 15, '10, edited on Apr 16, '10
Có ai biết danh tánh của mấy vị trong cái Ban gì đó không? Post lên cho mọi người chiêm ngưỡng với.
lehunghoian wrote on Apr 19, '10
Thanh thản đi Phong ơi. Ghế nó nhất thời, thơ ta vạn đại.
Lần đầu tiên tôi biết nhà thơ Hoài Tường Phong cũng là lúc tôi đọc được bài thơ Trăng Nghẹn do bàn bè chép tặng. Đối với tôi bài thơ Trăng Nghẹn đã đoạt giải bài thơ hay do đọc giả bình chọn rồi, chẳng cần cho Ban Giám khảo kia, Hội đồng nọ (không có thực quyền) trao giải làm gì.
lehunghoian wrote on Apr 19, '10, edited on Apr 19, '10
Xin gởi tặng nhà thơ Hoài Tường Phong bài thơ Ngày trở lại Hội An của Hoàng Lộc :
Ngày trở lại Hội An
khi anh về trời phố cũ lên sương
đôi chút lạnh đôi chút sầu tháng chạp
vừa đủ mỏi đôi chân thằng lãng bạt
anh nghiêng vai ngó lại cuộc đời mình
áo bụi mù và tóc gió phai xanh
tay vẫn ngắn để trăm lần thua thiệt
phố thì nhỏ anh còn qua chưa hết
lại hoài công đi bắt mộng bên trời
khi nhớ ra mình tuổi đã ba mươi
ba mươi tuổi sao cứ hoài lỡ vận ?

khi anh về buồn hơn loài mây trắng
nghĩ người xưa phú quí mới hồi hương
chuyện công danh như muối xát trong hồn
chưa áo gấm nên hoài hoài viễn xứ
anh sợ qua nhà từng bằng hữu cũ
sợ qua đường gặp những dáng tình xưa
kỷ niệm thì xa, xa quá – mơ hồ
chẳng lẽ nhắc để làm nên yêu dấu ?

khi anh về bé vừa lên mười sáu
rất dịu dàng nhưng rất lạ đời anh
khi đưa tay gõ vội trái tim mình
nghe sai lỡ như một lần dâu bể
anh đã già rồi hồn khô ý trễ
tương lai mù trên mấy ngọn sầu đông
yêu vô vàn cũng rớt giọt tình không !

khi anh về bất ngờ anh biết khóc
qua hiên nhà người bé vào lớp học
bé đâu hay trời phố đó lên sương
là khi anh cúi xuống một đời buồn…

vtvonline wrote on Sep 21, '10
Một bài thơ rất hay và chân thật, sao BTC lại có thể làm như thế dc nhỉ? :(


Comment deleted at the request of the author.
micaphata wrote on Mar 5, '11
Youtube: Trang nghen - Hoai Tuong Phong
http://www.youtube.com/watch?v=Ua66JqV_qPM
Add a Comment